Công việc của một giảng viên đại học thường được mô tả bằng ba mảng: giảng dạy, nghiên cứu, và phục vụ cộng đồng.
Trong thực tế, ba mảng này cạnh tranh nhau về thời gian — trong khi hệ thống đánh giá ở nhiều nơi chỉ đo được một cách đáng tin.
Ba mảng gồm những gì
Giảng dạy — nhiều hơn số giờ lên lớp:
- Chuẩn bị bài và cập nhật nội dung.
- Chấm bài và phản hồi.
- Tư vấn người học ngoài giờ.
- Hướng dẫn khoá luận, luận văn, luận án.
- Xây dựng và cập nhật chương trình.
- Soạn học liệu.
Nghiên cứu:
- Thực hiện nghiên cứu.
- Viết bài và phản hồi phản biện.
- Viết đề xuất tài trợ — công việc chiếm nhiều thời gian với tỉ lệ thành công thấp.
- Quản lý đề tài và báo cáo.
- Xây dựng và duy trì nhóm.
Phục vụ:
- Công việc của bộ môn và của trường — họp, hội đồng, quản lý.
- Phản biện cho tạp chí và cho các quỹ tài trợ.
- Tổ chức seminar, hội thảo.
- Tham gia các hội chuyên môn.
- Tư vấn cho xã hội, truyền thông khoa học.
- Tuyển sinh và quảng bá.
Vì sao chúng cạnh tranh
- Tổng thời gian có hạn, và cả ba mảng đều có thể mở rộng vô hạn.
- Nghiên cứu cần khối thời gian dài liên tục — lịch dạy rải rác phá vỡ điều đó ngay cả khi tổng số giờ không lớn.
- Giảng dạy có hạn chót cứng — buổi học không hoãn được, còn bài báo thì có thể lùi. Điều này khiến giảng dạy chiếm chỗ.
- Việc phục vụ tích luỹ dần và ít khi bị từ chối.
Vấn đề của việc đánh giá lệch
Ở nhiều hệ thống, nghiên cứu được đo bằng các chỉ số cụ thể, trong khi giảng dạy và phục vụ khó đo hơn nhiều.
Hệ quả:
- Người ta đầu tư vào mảng được đo — đây là phản ứng hợp lý với hệ thống, không phải sự thiếu tận tâm.
- Giảng dạy tốt không được tưởng thưởng, nên ít người đầu tư vào việc cải thiện nó.
- Việc phục vụ phân bổ không đều — người sẵn lòng nhận thì gánh nhiều, và điều này thường bất lợi cho một số nhóm.
- Người giỏi giảng dạy không có lộ trình thăng tiến rõ ràng ở nhiều nơi.
Các mô hình phân bổ
Mô hình đồng nhất. Mọi giảng viên làm cả ba mảng theo tỉ lệ tương tự.
- Ưu: đơn giản, ai cũng gắn với cả đào tạo và nghiên cứu.
- Nhược: không tận dụng thế mạnh khác nhau, và người giỏi một mảng vẫn phải làm mảng khác ở mức trung bình.
Mô hình phân hoá. Một số vị trí thiên về nghiên cứu, một số thiên về giảng dạy, với tiêu chí đánh giá khác nhau.
- Ưu: tận dụng thế mạnh; ghi nhận giảng dạy như một con đường sự nghiệp thật.
- Nhược: rủi ro tạo ra phân tầng nếu vị trí giảng dạy bị coi là thấp hơn; cần thiết kế cẩn thận về đãi ngộ và uy tín.
Mô hình linh hoạt theo giai đoạn. Tỉ lệ thay đổi theo giai đoạn sự nghiệp hoặc theo dự án đang có.
- Ưu: phù hợp với thực tế công việc.
- Nhược: cần cơ chế quản lý linh hoạt và tin cậy.
Vì sao gắn nghiên cứu với giảng dạy vẫn có giá trị
Có lập luận cho rằng nên tách hẳn hai việc. Nhưng việc gắn chúng có những lợi ích cụ thể:
- Người học tiếp xúc với tri thức đang hình thành, không chỉ tri thức đã ổn định trong giáo trình.
- Người dạy hiểu sâu hơn vì phải giải thích, và việc giảng dạy thường làm rõ suy nghĩ.
- Người học có cơ hội tham gia nghiên cứu — đây là cách đào tạo hiệu quả nhất.
- Nội dung chương trình được cập nhật theo tiến triển của lĩnh vực.
Điều kiện để nó hoạt động: khối lượng giảng dạy phải ở mức cho phép làm nghiên cứu thật. Nếu quá tải, việc gắn hai vai chỉ tạo ra người làm cả hai ở mức không đủ.
Với cơ sở đào tạo
- Đo và ghi nhận cả ba mảng — kể cả khi việc đo giảng dạy khó hơn.
- Có lộ trình thăng tiến cho người mạnh về giảng dạy.
- Phân bổ việc phục vụ công bằng và ghi nhận nó.
- Giảm tải cho người mới trong vài năm đầu.
- Giảm gánh nặng hành chính — mỗi giờ thủ tục là một giờ mất khỏi ba mảng chính.
- Đầu tư vào hỗ trợ — trợ giảng, nhân viên kỹ thuật, bộ phận quản lý đề tài.
Với cá nhân
- Biết tỉ lệ mong đợi ở vị trí của bạn và tiêu chí đánh giá.
- Bảo vệ khối thời gian cho nghiên cứu — nếu không chủ động giữ, nó sẽ bị lấp đầy.
- Học cách từ chối việc phục vụ vượt mức hợp lý.
- Tìm điểm giao — đề tài gắn với môn dạy, người học tham gia nghiên cứu.
- Đừng cố xuất sắc cả ba cùng lúc ở mọi giai đoạn — nhiều người điều chỉnh trọng tâm theo từng thời kỳ.
- Ghi lại công việc ở cả ba mảng để có minh chứng khi cần.
Một điều đáng nhớ
Ba mảng công việc này đều cần thiết cho một hệ thống đại học vận hành.
Nhưng khi hệ thống đánh giá chỉ đo được một mảng, nó gửi đi một thông điệp rõ ràng về việc mảng nào đáng đầu tư — và người ta sẽ hành động theo thông điệp đó, không theo điều được nói trong các văn bản về sứ mệnh.
Câu hỏi thường gặp
Vì sao giảng dạy hay chiếm chỗ của nghiên cứu?
Vì giảng dạy có hạn chót cứng — buổi học không hoãn được, còn bài báo thì có thể lùi. Và nghiên cứu cần khối thời gian dài liên tục mà lịch dạy rải rác phá vỡ.
Hệ quả của việc đánh giá lệch là gì?
Người ta đầu tư vào mảng được đo — đây là phản ứng hợp lý với hệ thống chứ không phải thiếu tận tâm. Giảng dạy tốt không được tưởng thưởng nên ít người đầu tư cải thiện.
Mô hình phân hoá có rủi ro gì?
Tạo ra phân tầng nếu vị trí thiên về giảng dạy bị coi là thấp hơn — cần thiết kế cẩn thận về đãi ngộ và uy tín.
Vì sao vẫn nên gắn nghiên cứu với giảng dạy?
Người học tiếp xúc với tri thức đang hình thành, người dạy hiểu sâu hơn vì phải giải thích, và người học có cơ hội tham gia nghiên cứu. Nhưng khối lượng giảng dạy phải ở mức cho phép làm nghiên cứu thật.
Cá nhân nên làm gì?
Bảo vệ khối thời gian cho nghiên cứu vì nếu không chủ động giữ thì nó sẽ bị lấp đầy, học cách từ chối việc phục vụ vượt mức, và tìm điểm giao giữa đề tài và môn dạy.